Insane
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


 phan 47

 Chương 131: Cứu người (2)
Cổ Lạc Nhi sợ tới mức kêu lên thất thanh.
Trời ạ, nàng lại giết người ư?
Lần trước, Phùng Thái úy phái người phục kích nàng, nàng không cẩn thận ấn nút màu lam trên cơ nỏ, bắn ra độc châm, kết quả giết chết ba người.
Hôm nay nàng lại giết người sao?
Trời ạ, Lãnh Dạ quả nhiên là sát thủ, dính líu với y một chút cũng phải giết người.
Dưới sự sợ hãi của Cổ Lạc Nhi, toàn bộ khí tức trong cơ thể lại chạy loạn.
Chỉ kêu lên một tiếng, rồi không phát ra được tiếng nào nữa.
Đành phải yên lặng ngồi điều tức.
Lưu Tứ và Vương Ngũ không nhúc nhích nằm trên đất, không biết còn sống hay đã chết.
Lãnh Dạ yên tâm, ngồi dưới đất vận công.
Khó khăn lắm mới tập hợp được một chút nội lực, y run rẩy đứng lên, đi đến trước mặt hai tên cướp.
Cúi người ngồi xuống.
Chúng bị trọng thương, nhưng chưa tắt thở.
Chúng thấy Lãnh Dạ đến nhìn, vô cùng hoảng sợ.
Tiếng Vương Ngũ yếu ớt nói: "Ngươi, ngươi muốn làm, làm gì?"
Lưu Tứ ra sức khởi động thân thể, định bò lại phía sau.
Lãnh Dạ không còn nhiều khí lực để một chưởng giết chúng.
Thấy trên lưng Lưu Tứ đeo đao, rút ra, gọn gàng vung lên cổ bọn chúng.
Hai tên lần nữa phát ra hai tiếng kêu thảm thiết, máu tươi bắn đầy đất.
Cổ Lạc Nhi vận công, cơ thể vẫn chưa động đậy được, nhưng lại có thể nói chuyện.
Thấy thế sợ tới mức không nhẹ.
Nàng chưa từng chứng kiến tận mắt người khác giết người.
Lần trước dùng độc châm trên cơ nỏ hại chết ba người, dù sao cũng bởi trúng độc mà chết, hơn nữa xuất phát từ tự vệ nàng mới giết người.
Cho nên tuy sợ, tuy áy náy, nhưng sau đó cũng không để việc này trong lòng.
Hôm nay, hai tên cường đạo tuy xấu xa, nhưng đã không còn sức phản kháng.
Tại sao Lãnh Dạ còn muốn giết chúng?
Trước đây, sát thủ đối với nàng mà nói chỉ là một khái niệm, chưa ý thức rõ ràng được sự tàn nhẫn của y.
Lãnh Dạ tuy uy hiếp nàng, nhưng tổng thể không xấu xa với nàng.
Bởi vậy, nàng không có ác cảm gì với y.
Tối qua, Lãnh Dạ dạy nàng luyện công, thậm chí nàng còn có chút cảm kích y.
Nhưng giờ đây, Lãnh Dạ trước mặt, một Lãnh Dạ giết người không chớp mắt, khiến nàng chân chính hiểu được.
Cái gọi là sát thủ.
"Tại sao ngươi phải giết chúng? Tội của chúng không đáng chết."
Cổ Lạc Nhi chất vấn.
Lãnh Dạ dửng dưng trả lời.
"Khẩu quyết ta vừa niệm cho ngươi, là tuyệt học của Cô Hồng bảo, tâm pháp trong Vô ảnh phiêu miểu chưởng. Tuyệt đối không thể truyền ra ngoài."
Hóa ra là như vậy.
Hai tên bất hạnh kia đã nghe được tâm pháp này, cho dù bọn chúng nhớ hay không nhớ, cho dù chúng có học được hay không, Lãnh Dạ tuyệt đối sẽ không lưu lại chúng trên đời.
Người chết là an toàn nhất, không phải sao?
"Như vậy còn ta? Ta mới học xong tâm pháp này, lại còn có thể sử dụng nó, ngươi cũng muốn giết ta phải không?"
Lãnh Dạ liếc nàng một cái, không để ý tới nàng, khoanh chân ngồi xuống đất vận công.
Trong lòng y cũng không yên.
Vừa rồi, dưới tình huống nguy cấp, buộc y phải dạy Cổ Lạc Nhi dùng Vô ảnh phiêu miểu chưởng.
Nhưng y nên đối phó với Cổ Lạc Nhi thế nào, trong lòng quả thật không quyết định được.
Lẽ ra, nên để nàng giống hai tên đang nằm trên đất kia, vĩnh viễn im lặng.
Thế nhưng, ý nghĩ này vừa hiện lên, lập tức bị Lãnh Dạ phủ tuyệt.
 (Phủ tuyệt: tuyệt đối phủ nhận)
Không có lý do gì hết, phủ tuyệt là phủ tuyệt.
Thẳng đến sáng hôm sau, Lãnh Dạ mới tìm cho mình một lý do tốt nhất.
Cổ Lạc Nhi là con tin của y, cho nên tạm thời y không thể động đến nàng.
Trị thương cả một đêm, nội tức của cả hai đều khá hơn.
Nhưng Cổ Lạc Nhi không có nội lực, không thể sử dụng chiêu thức nào.
Không khác gì người không có võ công.
Ngay cả Vô ảnh phiêu miểu chưởng cũng không phát ra được.
Cũng không biết vì thấy Lãnh Dạ giết người, trong lòng nàng có chướng ngại, hay bởi tối qua dưới tình thế cấp bách nàng mới phát ra một chưởng vô cùng uy lực ấy.
Hiện giờ, không còn nguy hiểm, tâm tình không khẩn trương, ngay cả vô ảnh phiêu miểu chưởng cũng không hiệu nghiệm.
Lãnh Dạ để Cổ Lạc Nhi lên xe, còn y vẫn điều khiển xe ngựa như trước.
Về phần hai thi thể trên mặt đất, Lãnh Dạ không thèm liếc một cái.
Trước khi lên xe ngựa, Cổ Lạc Nhi chần chừ, không chịu lên xe.
Lãnh Dạ bình tĩnh như không nói.
"Lạc Nhi, ngươi không chạy thoát được đâu, ngươi vẫn chưa biết sử dụng nội lực. Hơn nữa, tiêu hồn tán trong người ngươi còn chưa được giải."
Cổ Lạc Nhi đành phải leo lên xe ngựa, im thin thít ngồi trên xe.
Từ khi tận mắt nhìn thấy Lãnh Dạ giết người, giường như giữa hai người có một sự ngăn cách.
Xe ngựa đi ra thật xa, Lãnh Dạ mới nói.
"Lạc Nhi, hai tên kia cướp tiền cướp sắc vô số lần, nhìn hành động của chúng, không coi mạng người ra gì. Giết chúng, là đúng người đúng tội. Nếu không giết, không biết sau này còn bao nhiêu người phải chịu thủ đoạn của chúng."
Cổ Lạc Nhi bùi ngùi thở dài.
Lãnh Dạ nói không phải không có lý.
Chỉ có điều, trong lòng nàng vẫn bị lấp kín.
"Chờ đến khi lợi dụng ta xong, ngươi cũng sẽ giết ta như bọn chúng sao?"
Giọng nàng rất thấp, như đang hỏi Lãnh Dạ, cũng giống như tự hỏi chính mình.
Lãnh Dạ trầm mặc.
Rất lâu sau, Cổ Lạc Nhi cứ ngỡ hắn không trả lời mình, hắn lại thấp giọng nói.
"Ta sẽ không giết ngươi. Song, cũng không thể cứ vậy mà bỏ qua."
"Ngươi muốn ta như thế nào?"
Lãnh Dạ không trả lời, vung roi ngựa lên, điều khiển xe ngựa đi rất nhanh.
Đông Phong Túy xuất phát từ Hoàng thành, ngày đêm lên đường tới Cô Hồng bảo.
Cũng giống như Lãnh Dạ, mỗi đêm hắn chỉ tĩnh tọa một canh giờ, nghỉ ngơi một lát rồi lại cưỡi ngựa lên đường.
Muốn đuổi kịp Lãnh Dạ và Cổ Lạc Nhi trước khi bọn họ đến Cô Hồng bảo.
Đối với Cô Hồng bảo, Đông Phong Túy khá hiểu biết.
Xung quanh có các cơ quan cực kỳ lợi hại, chưa một ai có thể xông vào.
Nếu Cổ Lạc Nhi bị Lãnh Dạ mang về Cô Hồng bảo, hắn không nắm chắc có thể cứu nàng trở về.
Đông Phong Túy cấp tốc lên đường, trong lòng vẫn luôn tự trách.
Tại sao hắn không kiềm chế được chính mình, phải vội vàng phong Cổ Lạc Nhi làm hậu?
Lãnh Dạ vốn áp chế hắn tới Ma Thiên Nhai ba tháng sau.
Lẽ ra, trong lúc này hắn không nên để Cổ Lạc Nhi như vậy.
Có lẽ, chính vì hắn phong Cổ Lạc Nhi làm hậu, làm cho quan hệ của hai người trở nên đặc biệt.
Cho nên Lãnh Dạ mới quyết định lại, dứt khoát cưỡng ép Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy phỏng đoán Lãnh Dạ sẽ nhanh chóng mang Cổ Lạc Nhi về Cô Hồng bảo, nhưng không ngờ y lại đổi ý giữa đường.
Dùng xe ngựa thay vì cưỡi ngựa, mang Cổ Lạc Nhi về Cô Hồng bảo bằng đường vòng.
Bởi vậy, Đông Phong Túy lại là người đến Cô Hồng bảo trước.



Chương 132: Cứu người 3
Ánh mặt trời chói mắt.
Lâu vũ được kiến tạo như những mỏm nham thạch lớn, dưới ánh mặt trời phản xạ bạch quang chói mắt.
 (lâu vũ: lầu gác mái hiên)
Tầng tầng lớp lớp lâu vũ, tựa như một tòa thành nhỏ.
Đây là Cô Hồng bảo khiến người trong giang hồ nghe danh đã khiếp sợ.
Xung quanh bảo, là một vùng sông nước, đi qua cầu treo mới có thể vào trong.
 (Bảo: lô-cốt, hoặc những thành trấn có tường bao quanh)
Đang gác trên lầu trước đại môn Cô Hồng bảo, mấy tên thủ vệ sắc mặt khẩn trương tập trung nhìn về phía bóng đen bên kia sông.
Dưới nón là lụa đen che mặt, thân khoác áo choàng đen, đây chẳng phải là Đạp Tuyết công tử trong truyền thuyết sao?
"Người đến là ai? Hãy xưng tên ra."
Thủ vệ cả gan quát.
Giọng nói yếu hơn ngày thường, mang theo chút sợ hãi không che dấu được.
"Đạp Tuyết."
Đông Phong Túy bình tĩnh nói.
"Lãnh Dạ đâu? Bảo y tới gặp ta."
"Bảo chủ tạm thời không muốn gặp ngươi, hôm khác ngươi hãy trở lại."
Lãnh Dạ trước khi đổi lộ tuyến, đã dùng bồ câu đưa tin báo về Cô Hồng bảo.
Nếu Đạp Tuyết công tử hoặc Đông Phong Túy đến, hãy tìm cách kéo dài thời gian.
Đông Phong Túy kiềm chế lửa giận trong lòng, vẫn dùng thanh âm bình tĩnh nói.
"Thỉnh chuyển lời đến quý bảo chủ, Đạp Tuyết hôm nay không thể không gặp y."
Thủ vệ biết rõ Lãnh Dạ không có ở trong bảo, đâu thể vào bẩm báo, ỷ vào cơ quan lợi hại của Cô Hồng bảo, mạnh mẽ ngăn cản Đông Phong Túy.
"Đã nói rồi, bảo chủ không gặp ngươi. Mời Đạp Tuyết công tử quay về."
Đông Phong Túy há chỉ vì vài lời ấy mà phải trở về?
Biết rõ Cô Hồng bảo sẽ không dễ dàng để hắn vào, cũng biết Lãnh Dạ dùng Cổ Lạc Nhi uy hiếp hắn, không phải mời hắn đến làm khách.
Đông Phong Túy hừ lạnh một tiếng, rút trường kiếm ra, nhất mực xông vào bên trong.
Thủ vệ thấy thế, sợ hãi kêu to.
"Coi chừng, hắn muốn xông vào. Mau bắn tên."
Trên tường thành vốn bằng phẳng, bỗng nhiên hiện ra rất nhiều lỗ nhỏ.
Trong từng lỗ nhỏ, đều lóe lên sắc kim khí.
Không biết ai đã phát lệnh, thoáng chốc tên bay như mưa, bắn về phía Đông Phong Túy.
Trên mũi tên ánh ra sắc lam, đúng là độc tiễn.
Đông Phong Túy vung kiếm gạt những mũi độc tiễn bay đến trước mặt, vung người nhảy lên.
Mũi chân đạp lên trên độc tiễn, mượn lực lướt về bên kia sông.
Vừa rồi, hắn đã cân nhắc, nước sông quá rộng, một lần nhảy sẽ không đến bên kia sông được.
Tất phải mượn lực dòng sông, khó tránh khỏi bị ướt đế giày.
Hiện giờ, có những mũi tên này, giảm không ít chuyện cho hắn.
Mắt thấy Đông Phong Tuy sắp đến đây, tên bắn ra càng ngày càng gấp rút.
Có người đang kêu: "Dưới thân hắn phòng bị kém, mau bắn."
Mấy chục mũi tên lập tức từ dưới hướng lên phóng tới Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy như có mắt dưới chân, có thể di chuyển tự nhiên trong không trung.
Chỉ thấy bóng chân chớp động, không đợi mọi người thấy rõ, độc tiễn vốn bắn về phía Đông Phong Túy bay loạn khắp nơi.
Có vài mũi tên chuẩn xác bắn vào mấy người vừa ra lệnh cùng mấy lỗ nhỏ bắn ra tên mạnh nhất.
Bên trong tường phát ra vài tiếng kêu thảm thiết sau đó không còn tiếng động nào.
Đông Phong Túy vững vàng tiến lên đỉnh tường thành.
Không ngờ, mũi chân hắn vừa chạm vào đỉnh thành, trên tường đột nhiên đâm ra chông sắt dài đến nửa thước.
Chông sắt cực kỳ bén nhọn, nếu Đông Phong Túy đụng phải chúng, không thể không bị đâm đến thủng chân.
Dưới tình thế cấp bách, Đông Phong Túy nghiêng người một cái, trường kiếm trong tay đâm vào chóp tường, mượn lực bay vào trong tường thành.
Nghênh đón hắn trong tường, không phải là một khoảng sân trống an toàn.
Mà là những tấm lưới lớn đầy gai sắc.
Có lẽ để không cho người khác xông vào bảo nên những tấm lưới lớn này không cố định, mà do người kéo, nắm giữ ở dưới đón đợi người khác nhảy vào.
Nếu như rơi vào trong tấm lưới đó, há bảo toàn được mạng.
Người thường có thể thoát lên đầu tường đã là vô cùng may mắn, nhưng dưới tình huống này, tuyệt nhiên không thể chạy khỏi những tấm lưới lớn kia.
Nhưng Đông Phong Túy chính là Đông Phong Túy.
Hắn chỉ liếc sơ qua, đã nhìn thấy những tấm lưới này dựa theo Ngũ hành trận pháp mà di chuyển.
Trong ánh hỏa thạch, nhìn một vị trí chuẩn xác, nhẹ nhàng tiếp đất.
Dưới chân hắn, người đang kéo tấm lưới lớn đúng lúc giẫm lên chỗ ấy.
Bị Đông Phong Túy đánh một chưởng lên gáy, ngã xuống đất.
Tất cả lưới đều ngừng di chuyển.
Tất cả mọi người trợn mắt há mồm nhìn Đông Phong Túy.
Chưa từng có ai dám xông qua tường vây của Cô Hồng bảo.
Còn có thể vào bên trong tường, hơn nữa còn không hề hấn gì, đúng là một thần nhân.
Đông Phong Túy lại ngẩng mặt nhìn lâu vũ trùng điệp phía trước, thần sắc ngưng trọng.
Mỗi một thành tường, đều trùng trùng cửa khẩu, mạng treo lơ lửng, muốn xông vào trọng địa trong Cô Hồng bảo, nào có dễ dàng.
Nhưng Cổ Lạc Nhi đang nằm trong tay Lãnh Dạ, hắn không thể không xông vào.
Không phải chưa từng nghĩ đến, vì sao Lãnh Dạ không đến gặp hắn, phải bày ra chiêu độc này, rõ ràng là muốn đẩy hắn vào chỗ chết.
Nhưng Đông Phong Túy một lòng nghĩ đến an nguy của Cổ Lạc Nhi, chỉ coi như Lãnh Dạ đang làm khó hắn.
Hắn vốn luôn tự trách, tự trách mình không thể bảo vệ cho Cổ Lạc Nhi, làm liên lụy tới nàng.
Giờ phút này càng cảm thấy, vượt qua muôn vàn khó khăn cứu nàng trở về mới đúng theo lý thường phải làm.
Trong lòng mới có thể giữ thăng bằng một chút.
Há có thể vì khó khăn mà lùi bước.
Đánh vỡ đầu hắn cũng không nghĩ ra, Lãnh Dạ lại sợ Cổ Lạc Nhi mệt mỏi, lựa chọn một con đường xa hơn.
Trong truyền thuyết, Lãnh Dạ cực kỳ lãnh khốc vô tình, chưa bao giờ thương hoa tiếc ngọc.
Nghe nói, thủ hạ của y không thiếu nữ sát thủ.
Trong đó, nhiều người vì ngưỡng mộ y mà vứt bỏ danh phận danh môn chính phái, cam nguyện đảm đương danh hiệu giang hồ mỹ nữ sát thủ.
Nhưng Lãnh Dạ đối đãi với các nàng bình đẳng như nam sát thủ, không hề vì thân phận nữ tử mà cư xử khác biệt.
Càng không vì sắc đẹp của các nàng mà động tâm.
Còn nghe nói, từng có cừu gia vì muốn báo thù Lãnh Dạ, thiết hạ các loại bẫy, kể cả mỹ nhân kế.
Nhưng mỹ nhân hoạt sắc sinh hương ở trước mặt Lãnh Dạ, ngồi cùng bàn ghế chẳng có gì khác hơn, thậm chí còn không bằng cả cái bàn.
Bàn ghế còn có thể ngồi lên, trang trí gì đó.
Nhưng mấy mỹ nhân này, chỉ biết nói lung tung khiến y bực bội.
Chẳng ai có thể tưởng tượng, Lãnh Dạ lại phá lệ với Cổ Lạc Nhi, phá vô số lệ.
Mà ngay cả bản thân Lãnh Dạ cũng không thể tưởng được.
Y đánh xe ngựa, nhanh chóng chạy về phía Cô Hồng bảo.
Lúc này vì biết Cổ Lạc Nhi đã có nội lực thâm hậu, không còn sợ nàng mệt nữa.
Bởi vậy, buổi chiều chỉ tĩnh tọa một lúc, khôi phục tinh thần rồi tiếp tục lên đường, giống như vài ngày trước xuất phát từ Hoàng thành.
Cổ Lạc Nhi ngồi trên xe ngựa, mỗi ngày luyện công một chút, cũng không cảm thấy đi đường vất vả.
Rất nhanh, hai người đã về đến Cô Hồng bảo.
Vừa mới đến bên ngoài Cô Hồng bảo, vẫn còn đang ở bên kia sông, Lãnh Dạ đã cảm thấy sự tình không được bình thường.



Chương 133: Cứu người 4
"Không ổn."
Lãnh Dạ nói nhỏ.
"Sao vậy?"
Cổ Lạc Nhi đang ở trong xe nghe thấy lời của y, thuận miệng hỏi.
Bởi Lãnh Dạ trước giờ vốn không nhiều lời, hơn nữa còn rất bình tĩnh, chuyện lớn thế nào y cũng không đặt trong lòng.
Nhưng bây giờ, y lại nói ra hai chữ “Không ổn”, đã nói lên tính chất cực kỳ nghiêm trọng của sự tình.
Cổ Lạc Nhi vén màn lên, thấy bọn họ đã đi đến gần một tòa thành nhỏ.
Nói là tòa thành thì cũng không hẳn, bởi vì tường thành bị sông nước vây quanh kiểu như một lâu vũ trùng điệp.
Rõ ràng là một nơi như trang viên.
Chỉ thoáng nghĩ, Cổ Lạc Nhi đã hiểu ra, đây là Cô Hồng bảo.
"Đây là Cô Hồng bảo sao?"
Cổ Lạc Nhi hỏi.
"Phải, chúng ta đến nơi rồi."
Giọng nói của Lãnh Dạ vẫn bình tĩnh như trước.
Tựa như người nói “Không ổn” không phải là y.
Tâm tình Cổ Lạc Nhi thoáng trầm xuống, bọn họ đã đến Cô Hồng bảo rồi, nhưng Đông Phong Túy vẫn chưa đuổi kịp bọn họ.
Một khi đã tiến vào bên trong, Đông Phong Túy muốn cứu nàng ra ngoài, chỉ sợ còn khó hơn.
Thủ vệ canh cửa đã nhận ra Lãnh Dạ từ xa, vội vàng thả cầu treo xuống.
Lãnh Dạ đánh xe đi qua cầu treo, đi vào cửa lớn.
Hỏi thủ vệ: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Thủ vệ run giọng bẩm báo.
"Bảo chủ, không hay rồi, Đạp Tuyết công tử đang xông vào. Bảo chủ, ngài trở về thật tốt quá, bằng không chỉ sợ Cô Hồng bảo của chúng ta khó giữ được."
"Hắn vào đến đâu rồi?"
"Chỉ sợ, chỉ sợ đã sắp vào Hổng Ảnh các."
Hồng Ảnh các là trọng địa của Cô Hồng bảo, cũng là trạm kiểm soát cuối cùng.
Lãnh Dạ nghe xong sắc mặt biến đổi.
Trung tâm bảo truyền đến tiếng nổ lớn, đúng là từ phía Hồng Ảnh các.
Lãnh Dạ quay lại nói vào trong xe: "Lạc Nhi, ra đây."
Lại thấy Cổ Lạc Nhi từ trong xe chui ra.
Cổ Lạc Nhi đương nhiên nghe thấy cuộc nói chuyện của Lãnh Dạ vả thủ vệ.
Nghe nói Đạp Tuyết công tử đã tới cứu nàng, trong lòng xen lẫn ngọt ngào cùng cảm động không kể xiết.
Tuy chưa có chứng cứ xác thực, nhưng trong lòng nàng cảm nhận, Đông Phong Túy với Đạp Tuyết công tử đã sớm là một.
Hắn đến đây, hắn thật sự đã đến.
Bạch mã hoàng tử đến cứu công chúa gặp nạn.
Nghe thấy lời thủ vệ, chỉ sợ khó giữ được Cô Hồng bảo, nàng lại càng cao hứng.
Sùng bái với Đạp Tuyết công tử cũng cao hơn một tầng.
Cô Hồng bảo là nơi nào?
Là nơi không ai dám xông vào, hắn lại còn phá được hết.
"Lãnh Dạ công tử, Hồng Ảnh các ở đâu? Chúng ta nhanh tới xem một chút đi."
Trên mặt nàng cười hi hi.
Cả một đường, Cổ Lạc Nhi hầu như không quá tươi cười.
Đây cũng có thể lý giải , ai bị bắt làm con tin còn có thể cười được?
Nhưng bây giờ, nụ cười trên mặt nàng từ đáy lòng, khiến cho Lãnh Dạ không chút nào yêu thích.
Đừng nói yêu thích, căn bản rất tức giận.
Nàng nghe nói Đạp Tuyết công tử sắp xông vào bảo thành công mới vui vẻ thế sao?
Thủ vệ trông thấy Cổ Lạc Nhi từ trong xe ra, cả kinh suýt rớt con ngươi.
Vội vàng lấy tay dụi dụi mắt, lại nhìn kỹ, Cổ Lạc Nhi vẫn đứng trước mặt hắn như cũ.
Lúc này mới tin tưởng, bảo chủ nhà hắn thật sự đã dẫn theo một nữ tử trẻ tuổi về.
Nếu nói Lãnh Dạ mang nữ tử trở về thì cũng không hiếm lạ.
Trước kia, có vài lần, Lãnh Dạ mang nữ nhân về bảo.
Nhưng cách mà y mang về thế nào?
Phải là người biết cưỡi ngựa tốt, tự phải cưỡi ngựa, cùng lắm thì mặt mày u ám một chút.
Nếu người ấy không biết cưỡi ngựa thì thảm rồi, bị Lãnh Dạ lật ngược sau lưng ngựa, không bị lăn qua lộn lại đến chết mới lạ.
Mà hiện giờ, nữ tử này rõ ràng ngồi trên xe ngựa, do chính tay bảo chủ đánh xe mang về.
Khẩu khí bảo chủ gọi nàng còn thân thiết như vậy.
Đừng trách thính giác thủ vệ không tốt.
Thanh âm của Lãnh Dạ gọi Cổ Lạc Nhi giờ phút này đúng thật vẫn lạnh lùng, nhưng so với khẩu khí ngày thường y nói đều đọng lại lãnh ý mà nói, giọng điệu hiện giờ có thể cho là thân thiết.
Nhưng lời nói kế tiếp của Lãnh Dạ có chút ngoài dự kiến của hắn.
Lãnh Dạ giễu cợt nói: "Ngươi đừng cao hứng quá sớm, cho dù hắn qua được các cửa ải, nhưng hắn sẽ không vượt qua được đồng nhân trận."
Thủ vệ nghe có chút mờ mịt.
Không phải mờ mịt vì lời nói của bảo chủ, mà là khẩu khí nói chuyện.
Sao hắn có cảm giác, cảm giác trong đó có chút hả hê?
"Đồng nhân trận? Là gì vậy? Chúng ta đi nhanh đi."
Cổ Lạc Nhi cũng biết, lời nói của Lãnh Dạ không phải đang dọa nàng.
Đồng nhân trận này, hẳn là rất nguy hiểm.
Lãnh Dạ cũng không nhiều lời, nắm lấy tay Cổ Lạc Nhi, nói: "Đi."
Thi triển khinh công, đuổi về phía phát ra tiếng nổ.
Lúc y truyền bồ câu đưa tin, không nói tới phải dùng biện pháp nào để ngăn chặn Đạp Tuyết công tử.
Bởi lẽ, lấy hiểu biết của y về Đạp Tuyết công tử, các cơ quan khác của Cô Hồng bảo khó có khả năng cản trở hắn.
Duy nhất có thể vây khốn hắn, chỉ có đồng nhân trận này.
Vốn dĩ với công lực của hắn, có thể kiên trì một thời gian, kiên trì đến khi y và Cổ Lạc Nhi trở về, không thành vấn đề.
Y không hề muốn lấy mạng Đạp Tuyết công tử.
Y còn muốn để hắn cùng y đến Ma Thiên nhai.
Nói cách khác, nếu Đạp Tuyết công tử còn không qua nổi những cửa ải trong Cô Hồng bảo, để hắn tới Ma Thiên nhai cũng không có tác dụng.
Vượt qua bảo cũng coi như là thử thách hắn.
Cổ Lạc Nhi bị Lãnh Dạ mang theo, phi lên không trung.
Dọc đường đi, khắp nơi đều thấy đá vụn, cây đổ, binh khí gẫy, với máu tươi đầm đìa.
Có thể thấy rằng cuộc chiến trước đó thê thảm biết bao.
Cổ Lạc Nhi nhìn thấy máu tươi trên mặt đất, trong lòng không ngừng lo lắng.
Lo lắng trong những thứ này có một phần của Đạp Tuyết công tử.
Chỉ có điều, theo khẩu khí thủ vệ, đại khái nàng cũng không cần quá mức lo lắng.
Tốc độ của Lãnh Dạ cực nhanh, rất nhanh bọn họ đã đến trước Hồng Ảnh các.
Trên một cái bàn đá trong khoảng sân trống, mười tên đồng nhân cầm trong tay các loại binh giới, vây quanh Đạp Tuyết công tử ở chính giữa.
Cổ Lạc Nhi nhìn một cái đã nhận ra hắn, tim thình thịch đập mạnh.
Một khắc này, nàng không phải lo lắng đến an nguy của hắn, mà là suy nghĩ, hắn đúng thật là Đông Phong Túy sao?
Cũng không thể trách nàng không lo cho Đạp Tuyết công tử, chỉ vì biểu hiện của hắn quá thong dong.
Hắn đứng ở giữa các đồng nhân lấp lánh kim quanh, nhưng tựa như đang nhàn nhã dạo chơi, không hề có vẻ rối loạn.
Cổ Lạc Nhi không tiện gọi hắn, sợ hắn phân tâm.
Lãnh Dạ đỡ nàng tiếp đất, chăm chú nhìn trận địa một hồi.
Sau đó nói: "Hắn không chống đỡ được bao lâu nữa."
"Ngươi nói bậy, " Cổ Lạc Nhi lập tức phản bác, "Hắn sẽ không thua, ngươi không thấy hắn chẳng hề hoảng hốt sao?"
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .